Bánh mì cay Hải Phòng

Bánh mì cay Hải Phòng

Vào những ngày mưa gió hay những ngày mùa đông giá rét, không gì thú vị bằng vào một quán bánh ven đường, ngồi bên cạnh lò nướng nóng sực nhâm nhi chiếc bánh mì cay để thấy đất trời và cả lòng người bỗng… ấm áp đến lạ thường!

Về kích thước, ổ bánh mì cay bé chỉ bằng hai đốt ngón tay, dài bằng hay chỉ hơn gang tay người lớn một chút và cũng được làm bằng bột mì thông thường, nhưng khi cắn vào lại giòn rụm và tan nhanh trong miệng. Hẳn nhà sản xuất bánh mì phải có bí quyết riêng nào đó.

Để có một ổ bánh mì cay đặc sắc, pa-tê là thành phần không thể thiếu. Pa-tê được chế biến từ gan, mỡ và thịt nạc heo, thêm hạt tiêu, muối…, tất cả nguyên liệu đều phải thật tươi. Sau khi sơ chế, nguyên liệu được xay nhuyễn rồi hấp cách thủy từ sáu đến tám giờ để thịt và gan quyện vào nhau và có mùi thơm “chính hiệu” pa-tê.

Thành phẩm được cho vào khay hay thố, chờ nguội rồi cho vào tủ lạnh. Theo kinh nghiệm của những người bán hàng thì một khay pa-tê đạt chuẩn khi khối pa-tê đông lại nhưng không quá cứng, cũng không quá mềm, bên trên là một lớp mỡ trắng đục hay có màu giống như cà phê sữa.

Khi có khách mua, người bán hàng xẻ dọc chiếc bánh mì, quết vào ruột bánh một lớp pa-tê, một chút mỡ rồi cho vào lò nướng để bánh đạt độ giòn, đồng thời lớp mỡ tan ra, quyện vào pa-tê tỏa một mùi thơm quyến rũ khiến ai đi ngang qua cũng không thể cầm lòng!

Thế nhưng bằng đó vẫn chưa đủ để làm nên một chiếc bánh mì cay hoàn chỉnh. Còn cần thêm một thứ nữa, mà lại là yếu tố quyết định cho tên gọi món ăn này: lạp chí chương.

Nhiều người ở miền Nam chắc sẽ thắc mắc với thứ nghe lạ lùng đó. Xin thưa, nó chính là… tương ớt. Tên gọi “lạp chí chương” là từ người gốc Hoa sống ở Hải Phòng, dần dà người đất Cảng bỏ từ “lạp”, chỉ gọi “chí chương”.

Nguyên liệu để làm chí chương là ớt và cà chua tươi bỏ hạt, tán nhuyễn, nêm thêm dăm củ tỏi băm nhuyễn, chút muối. Sau khi được lên men, hỗn hợp này sẽ cay và thơm.

Bánh mì sau khi nướng trong lò sẽ được bày lên đĩa, khi ăn thực khách tự rưới ít hay nhiều chí chương tùy thích. Vị cay của chí chương kết hợp với vị thơm béo của pa-tê và sự giòn rụm của bánh mì làm nên cái ngon khó tả của món ăn.

Thực khách vừa ăn vừa hít hà, xong một cái lại muốn ăn tiếp cái thứ hai, rồi cái thứ ba…, có khi đến no kềnh! Bánh mì cay không ăn kèm bất kỳ loại rau nào. Không phải vì ổ bánh quá nhỏ, không đủ chỗ thêm rau vào mà để không phá vỡ vị ngon của món ăn, cũng như giúp cho bánh giòn lâu hơn.

Các quán bánh mì cay chỉ cần một lò nướng bằng than, vài bộ bàn ghế nhựa nhưng đủ sức lôi kéo nhiều thế hệ người dân đất Cảng vào dùng bữa sáng hay lót dạ sau giờ làm việc. Còn đối với các cô cậu học trò, bánh mì cay là “đệ nhất quà vặt” sau buổi tan trường bởi nó quá rẻ, chỉ 2.500 đồng/chiếc.

Theo một người bán bánh có “thâm niên” đã hơn nửa thế kỷ, các sinh viên Hải Phòng khi lên Hà Nội học thường mua vài chục chiếc bánh mì cay làm quà, còn mỗi khi có trận bóng đá ở sân Lạch Tray, cổ động viên các nơi đổ về xem cũng tìm mua bánh mì cay, có đoàn mua đến… 500 chiếc!

Món ăn này có thể để lâu trong tủ lạnh, khi ăn lấy ra cho vào lò vi ba hay áp chảo (không cần dầu) đến khi vỏ bánh giòn, có mùi thơm là dùng được. Nếu có dịp ghé Hải Phòng và muốn thưởng thức món bánh mì cay, bạn hãy đến những điểm bán ở ngõ Khánh Lạp, phố Hàng Kênh, đường Lê Lợi…

Theo dulichbienhesensetravel.com